Prairie madness: Căn bệnh lạ khiến nhiều người sau khi định cư ở thảo nguyên đột ngột phát điên!

Vào thế kỷ 19, một căn bệnh lạ xuất hiện ở Bắc Mỹ: Bệnh điên thảo nguyên - Prairie madness.

Ngày nay, chúng ta vẫn có thể tìm thấy manh mối của căn bệnh kỳ lạ này trong nhiều tác phẩm ghi lại cuộc sống thời bấy giờ. Trong một tờ báo năm 1893, một phóng viên lúc đó đã viết: "Ở những vùng mới, nông dân và vợ của họ đang trải qua một số lượng bệnh điên đáng báo động".


Bệnh điên thảo nguyên hay sốt đồng cỏ
là một nỗi đau ảnh hưởng đến những người định cư ở Great Plains trong quá trình di cư đến và định cư ở Prairies Canada và miền Tây Hoa Kỳ vào thế kỷ 19. Những người định cư di chuyển từ các khu vực đô thị hóa hoặc tương đối ổn định ở phía Đông phải đối mặt với nguy cơ suy sụp tinh thần do điều kiện sống khắc nghiệt và mức độ cô lập khắc nghiệt trên thảo nguyên.

Vào thời điểm đó, người dân từ Hoa Kỳ và một số nước thuộc địa châu Âu đã di cư đến vùng thảo nguyên Canada và miền Tây Hoa Kỳ, đồng nghĩa với việc họ sẽ xa rời cuộc sống và xã hội trước đây để bắt đầu cuộc sống mới ở một khu vực dân cư thưa thớt.

Tuy nhiên, họ không ngờ rằng sẽ gặp phải "bệnh điên thảo nguyên" sau đó. Dưới cảm giác cô đơn mạnh mẽ và điều kiện sống tồi tàn, những cư dân mới bắt đầu mắc chứng trầm cảm trên diện rộng. Một số người sau đó đã phải chịu đựng chứng mất ngủ, cảm giác oán giận và thậm chí nhiều ngưởi trở nên bạo lực hơn và tự tử.

Ban đầu, người ta tin rằng điều này là do sự cô đơn. Nơi họ sống ban đầu có đời sống xã hội phong phú, họ có thể tiếp xúc với nhiều người, khác xa so với cuộc sống mới. Nhưng như phóng viên đưa tin lúc đó, trên thảo nguyên, người hàng xóm gần nhất cách bạn khoảng 2 km nên rất khó để nhanh chóng thiết lập mối quan hệ tin cậy với người lạ.

Đồng thời, khung cảnh trên thảo nguyên cũng rất đơn điệu và điều đó khiến cho "nhiều người châu Âu đã mất cân bằng tâm lý".


Các triệu chứng của bệnh điên thảo nguyên bao gồm trầm cảm, thay đổi tính cách và thói quen cũng như bạo lực. Căn bệnh này đôi khi dẫn đến tự sát.

Tuy nhiên, có những lý do khác dẫn đến "bệnh điên thảo nguyên" ngoài việc chỉ là sự cô đơn không chịu nổi và khó thích nghi với môi trường.

Năm 2022, vợ chồng Melcarriere mới định cư ở thảo nguyên và họ cũng gặp phải "bệnh điên thảo nguyên". Anh ấy viết trên Internet rằng cuộc sống trên thảo nguyên thật "nắng" và "dễ dàng", nhưng "Tôi không bịa ra đâu. 'Prairie Madness' là một điều có thật đã xảy ra".

Sau khi chuyển đến vùng thảo nguyên, vợ của Melcarriere cảm thấy khó để có thể chịu đựng được tiếng gió hú ở đây và người dân địa phương cũng truyền đạt cho họ một điều: cơn gió độc đáo ở đây rất "bất thường".

Lúc đầu anh cũng không tin, nhưng dần dần anh cảm thấy những cơn gió này đang rít qua giống như đang đem đến thứ gì đó rất đáng sợ, khiến người ta cảm thấy khó lường, bất ổn.

Một bài báo đăng trên tạp chí Historical archaeology năm 2022 đã giải thích nguyên nhân khiến loại bệnh điên này đến từ "cơn gió khủng khiếp".

Các nhà nghiên cứu đã thu thập âm thanh môi trường từ thảo nguyên (tiếng ồn trắng từ gió và mưa) và âm thanh từ thành phố (tiếng ồn từ xe cộ, người đi bộ, v.v.).

Theo đường cong thính giác của con người, chúng ta nhạy cảm hơn với những âm thanh có tần số trong khoảng từ 1000 đến 2000 Hz, ở tần số 2000 đến 3000 Hz, độ nhạy giảm đột ngột, còn ở khoảng từ 3000 đến 8000 Hz, chúng ta thể hiện độ nhạy ổn định. Vì vậy, người dân sống ở Great Plains có thể dễ dàng nghe thấy bất kỳ sự xáo trộn nào.

Các nhà nghiên cứu nhận thấy rằng khung cảnh âm thanh của các thành phố khác nhau rất đa dạng, với âm thanh khoảng 5000, 7500, 8000, 11.000 và 16.000 Hz. Điều này cho thấy rằng khi âm thanh trong thành phố không làm phiền cuộc sống của bạn. Trong Trên thực tế, nó còn hoạt động như một loại tiếng ồn trắng, có thể phân tán nhiều loại âm thanh khác nhau. Trong khi đó, trên thảo nguyên, không có âm thanh nào có thể làm xao lãng tiếng gió, điều này có thể trở nên khó chịu và khó bỏ qua. Vì vậy, âm thanh của loại gió này có khả năng gây ra chứng "hyperacusis" và "misophonia".


Những người mắc chứng "hyperacusis" sẽ không thể chịu đựng được một số âm thanh và trở nên căng thẳng, sau khi nghe một số âm thanh nhất định, họ sẽ cảm thấy khó chịu, đau đầu và lo lắng, thậm chí còn phát triển chứng rối loạn tâm lý gọi là chứng sợ âm thanh.

Một số người không thể chịu được tiếng nước rơi và tiếng trầy xước do một số lý do (chẳng hạn như chấn thương), và kết thúc cuộc đời mình.

Trên đồng cỏ, cảm giác chán nản do chính sự cô đơn gây ra, cộng với việc lắng nghe cơn gió trong thời gian dài sẽ khiến tình hình trở nên nghiêm trọng hơn, có khả năng gây ra rối loạn tâm lý, ảnh hưởng đến hành vi và sức khỏe tinh thần của con người.

Nghiên cứu này cũng nhắc nhở chúng ta rằng ngoài môi trường có thể nhìn thấy bằng mắt thường, âm thanh cũng là yếu tố quan trọng ảnh hưởng đến cuộc sống của chúng ta. Một báo cáo năm 2022 cho biết 5% số ca nhập viện vì bệnh tim ở New Jersey là do mức độ tiếng ồn cao của bang và tỷ lệ đau tim cao hơn 72% ở những khu vực có tiếng ồn cao hơn.

Mặc dù mối liên hệ chính xác giữa tiếng ồn và bệnh tim vẫn chưa được xác định nhưng các nghiên cứu đã phát hiện ra rằng ô nhiễm tiếng ồn có thể dẫn đến căng thẳng, rối loạn giấc ngủ và các vấn đề về tâm trạng, tất cả đều liên quan đến sức khỏe tâm thần.

Một số người cũng bắt đầu tưởng tượng rằng nếu di cư lên sao Hỏa, bầu khí quyển mỏng manh của Sao Hỏa không có tác dụng truyền âm thanh và con người sẽ phải đối mặt với những rối loạn tâm thần có thể xảy ra trong sự im lặng giống như bệnh điên thảo nguyên - Prairie madness.

Tin nổi bật

Tin cùng chuyên mục

Tin mới nhất