"Kỷ băng hà mini" có lợi gì cho con người?
Chu kỳ vết đen Mặt Trời sắp bước vào thời kỳ ngủ đông đầu tiên kể từ thế kỷ XVII. Điều này đồng nghĩa với việc nhân loại sẽ giảm bớt nỗi lo sự an toàn của mạng lưới điện và vệ tinh.
Dấu hiệu rõ ràng
Một nghiên cứu do các chuyên gia thuộc Đài Quan sát Mặt Trời Quốc gia (Mỹ) công bố tại hội nghị thường niên của chuyên ngành Vật lý Mặt Trời thuộc Hội Thiên văn học Mỹ đã cho thấy, Mặt Trời sắp bước vào một thời kỳ ngủ đông bất thường và kéo dài. Từ trường vết đen Mặt Trời đã giảm dần cường độ từ năm 1998 và đến khoảng năm 2020, các vết đen có thể biến mất trong vài năm, thậm chí vài thập kỷ. Thời kỳ tương tự gần đây nhất kéo dài trong 70 năm (1645 - 1715), được biết đến với tên gọi là thời kỳ Maunder Minimum hay Tiểu Băng hà.

Các vết đen Mặt Trời sắp biến mất trong vài năm, thậm chí vài thập kỷ.
Các nhà khoa học chưa biết tại sao Mặt Trời đột nhiên trở nên tĩnh lặng như vậy. Nhưng có ít nhất 3 dấu hiệu rõ ràng cho thấy điều đó: các vết đen đang yếu đi, hoạt động ở các cực của vành nhật hoa giảm đi và các luồng gió mặt trời đang biến mất. Trưởng nhóm nghiên cứu, TS Frank Hill cho biết: "Nếu chúng tôi đúng thì đây là thời kỳ hoạt động tối đa cuối cùng của Mặt Trời mà chúng ta sẽ chứng kiến trong vài thập kỷ tới. Điều này có thể tác động đến mọi thứ, từ các cuộc thám hiểm vũ trụ đến khí hậu Trái Đất".
Tác động tích cực
Theo chu kỳ 22 năm, từ trường của mặt trời đổi chiều Bắc - Nam, tạo nên chu kỳ vệt đen kéo dài 11 năm. Vào những thời kỳ đỉnh điểm, như năm 2001, các vết đen xuất hiện hàng ngày, trong khi lưỡi lửa và bão Mặt Trời xảy ra thường xuyên. Lưỡi lửa và các lần bùng nổ của Mặt Trời có thể phóng một lượng lớn các hạt mang điện tích cao về phía Trái Đất, gây nhiễu liên lạc vệ tinh, hệ thống GPS và thiết bị kiểm soát không lưu. Do vậy, khi Mặt Trời giảm hoạt động và các vết đen biến mất, chúng ta có thể yên tâm hơn về các hạ tầng công nghệ này.
Giảm hoạt động của vết đen có nghĩa là bức xạ Mặt Trời sẽ có mức năng lượng, tia tử ngoại thấp hơn, gió Mặt Trời và từ trường yếu hơn, nhưng ánh sáng và hơi ấm cho Trái Đất sẽ không giảm. Hiện tượng này cũng có thể tạo ra một hiệu ứng nhỏ về mặt khí hậu, nhưng không đáng kể so với ảnh hưởng của con người thông qua phát thải cácbon điôxít và mêtan.
Một nghiên cứu công bố đầu năm 2010 cho thấy, đến năm 2100, thời kỳ hoạt động tối thiểu kéo dài của Mặt Trời cũng chỉ có thể làm giảm nhiệt độ Trái Đất 0,30C so với thời kỳ bình thường. Trong khi đó, nóng lên toàn cầu do hoạt động của con người sẽ làm nhiệt độ tăng 4,50C vào cuối thế kỷ này. Một ví dụ hiển nhiên mà chúng ta vừa chứng kiến, là năm 2010 hầu như không có các hoạt động của Mặt Trời, nhưng vẫn giữ kỷ lục là năm nóng nhất trong khoảng 1 thế kỷ qua.
Trái đất bắt đầu hình thành như thế nào?
Kênh truyền hình National Geographic danh tiếng mới đây đã cho công chiếu một đoạn clip ngắn diễn giải về sự hình thành Trái đất trong vũ trụ.
Khoa học vũ trụ: Thứ tự của 8 (hoặc 9) hành tinh trong Hệ Mặt Trời
Kể từ khi phát hiện ra sao Diêm Vương vào năm 1930, trẻ em đến tuổi đi học sẽ được học về chín hành tinh trong hệ mặt trời của chúng ta.
Khoảng cách từ Trái Đất đến các thiên thể trong hệ Mặt Trời
Nếu chế tạo được tàu vũ trụ di chuyển với vận tốc ánh sáng 1.080 triệu km/h, con người có thể khám phá những hành tinh xa xôi trong hệ Mặt Trời chỉ trong phút chốc.
Ngôi sao còn già hơn vũ trụ
Trong một phát hiện khiến nhiều người ngạc nhiên, ngôi sao già nhất lại có tuổi đời còn lâu hơn cả vũ trụ. Sao HD 140283, hay còn gọi là sao Methuselah, không hề xa lạ với các nhà thiên văn học Trái đất.
Hệ Mặt Trời là gì?
"Hệ Mặt Trời" (Thái Dương Hệ) là "một hệ hành tinh có Mặt Trời ở trung tâm và các thiên thể nằm trong phạm vi lực hấp dẫn của Mặt Trời".
Hành tinh giống Trái Đất đang hình thành
Một hành tinh có quỹ đạo giống Trái Đất đang hình thành trong đám mây bụi xung quanh ngôi sao TW Hydrae cách chúng ta 175 năm ánh sáng.


