Dùng bom nguyên tử phá vỡ tiểu hành tinh đe dọa Trái đất
Vụ nổ bom nguyên tử không phải giải pháp hàng đầu để bảo vệ Trái đất, nhưng mô hình 3D hé lộ nó có thể tiêu diệt tiểu hành tinh lớn cỡ 100m.
Các nhà nghiên cứu đã lập bản đồ quỹ đạo của hầu hết mọi tiểu hành tinh đường kính từ một kilomet trở lên. Theo Megan Bruck Syal, nhà nghiên cứu phòng thủ hành tinh ở Phòng thí nghiệm quốc gia Lawrence Livermore, chúng không phải mối đe dọa trong tương lai gần. Thay vào đó, trọng tâm của giới nghiên cứu tập trung vào những tiểu hành tinh tương đối nhỏ, lớn cỡ sân bóng đá, có số lượng cực đông đảo và dễ bị trạm quan sát thiên văn bỏ sót.

Mô phỏng cho thấy phần lớn tiểu hành tinh bị phá vỡ trong vụ nổ. (Ảnh: New York Times)
Một tiểu hành tinh nhỏ như vậy có thể không phải mối đe dọa lớn so với thiên thạch 10km đâm xuống Trái đất cách đây 66 triệu năm. Nhưng thiên thạch phát nổ phía trên Siberia năm 1907 chỉ rộng khoảng 60m, và sóng xung kích từ vụ nổ san bằng khu rừng rộng 2.071km2.
Sử dụng mô phỏng có độ tin cậy cao, các nhà khoa học báo cáo có thể dùng bom nguyên tử một megaton (tương đương 1.000.000 tấn thuốc nổ TNT) để phá hủy tiểu hành tinh dài 100 m. Khoảng 99,9% khối lượng tiểu hành tinh sẽ bị phá vỡ nếu phóng bom nguyên tử vào vật thể ít nhất hai tháng trước thời điểm va chạm với Trái đất theo dự đoán.
Trong điều kiện lý tưởng, giới nghiên cứu có thể nhận dạng tiểu hành tinh bay về phía Trái đất trước nhiều thập kỷ. Khi đó, có thể điều khiển tàu vũ trụ không người lái đâm vào tiểu hành tinh với lực tác động đủ mạnh để chúng bay chệch đường. Biện pháp này sẽ được thử nghiệm lần đầu tiên vào năm sau trong nhiệm vụ Double Asteroid Redirection Test (DART) của NASA.
Nhưng biện pháp trên không phù hợp với tiểu hành tinh có thể đâm vào Trái đất trong vòng vài năm nữa. Khi đó, việc thay đổi đường bay của nó bằng lực tác động có thể quá chậm trễ. Tiểu hành tinh có thể vỡ thành nhiều mảnh nhỏ và nhiều mảnh có thể rơi xuống các địa điểm trên Trái đất. Sử dụng vụ nổ nguyên tử để phá hủy tiểu hành tinh sẽ là biện pháp cuối cùng, theo Patrick Michel, chuyên gia ở Đài quan sát Côte d’Azur.
Nhóm nghiên cứu đứng đầu là Patrick King, nhà vật lý ở Phòng thí nghiệm vật lý ứng dụng thuộc Đại học Johns Hopkins lập mô phỏng 3D để kiểm tra vụ nổ bom nguyên tử có thể cứu Trái đất hay không. King theo dõi tiểu hành tinh 100 m bay về phía Trái đất theo 5 quỹ đạo khác nhau và phóng bom nguyên tử một megaton vào nó trong mô phỏng.
Kết quả cho thấy vụ nổ xảy ra hai tháng trước ngày va chạm dự kiến có thể đảm bảo gần hầu hết mọi mảnh vỡ của tiểu hành tinh không rơi xuống Trái đất. Bất kỳ mảnh nhỏ nào còn sót lại đều sẽ bốc cháy trong khí quyển, theo tiến sĩ Bruck Syal, đồng tác giả nghiên cứu.
- Tìm thấy "tiên dược" trong mộ cổ bề thế, chuyên gia phẫn nộ: Hàng nghìn năm sau cũng không dung thứ!
- Vừa tỉnh dậy sau giấc ngủ đông 24.000 năm trong băng vĩnh cửu, vi sinh vật cổ đại lập tức tự nhân bản
- 8 con trai biển quyền lực nhất Ba Lan: Có thể cắt nước sạch của hàng triệu người bất cứ lúc nào
Xuyên không là có thật và đây là người duy nhất được trải nghiệm điều đó
Khoa học đã từng chứng minh rằng chúng ta có thể thực hiện du hành thời gian - ít nhất là về mặt lý thuyết.
Tổng quan về sao Mộc
Sao Mộc hay Mộc tinh là hành tinh thứ năm tính từ Mặt Trời và là hành tinh lớn nhất trong Hệ Mặt Trời.
Tổng quan về sao Thủy
Sao Thủy hay Thủy Tinh là hành tinh nhỏ nhất và gần Mặt Trời nhất trong tám hành tinh thuộc Hệ Mặt Trời, với chu kỳ quỹ đạo bằng 88 ngày Trái Đất.
Vụ nổ Big Bang là gì?
Vũ trụ là gì? Một câu hỏi lớn đã từng đặt ra trước nhân loại suốt bao nhiêu thế kỷ. Thời xưa ở Trung Hoa cổ đại, nhà triết học Lão Tử đã cho vũ trụ là một tồn tại "vô thuỷ, vô chung, vô cùng, vô tận".
Khám phá môi trường khí quyển các hành tinh trong Hệ Mặt trời
Hệ Mặt Trời (hay Thái Dương Hệ) là một hệ hành tinh có Mặt Trời ở trung tâm và các thiên thể nằm trong phạm vi lực hấp dẫn của Mặt Trời, tất cả chúng được hình thành từ sự suy sụp của một đám mây phân tử khổng lồ cách đây gần 4,6 tỷ năm.
Lý do không gian vũ trụ tối đen dù có nhiều ngôi sao chiếu sáng
Sự giãn nở của vũ trụ và khoảng cách rất lớn giữa các ngôi sao khiến không gian vũ trụ tối đen dù có vô vàn ngôi sao chiếu sáng.


