Mặt trời hoạt động yếu hơn các ngôi sao khác lại là may mắn cho Trái đất
Mặt trời của chúng ta hoạt động kém hơn các ngôi sao tương tự khác. Do vết đen và các hiện tượng khác nên Mặt trời có sự biến đổi độ sáng yếu hơn.
Nói theo cách của các nhà khoa học là Mặt trời có tính cách “tẻ nhạt” hơn. Nhưng đối với các sinh vật trên Trái đất, đây có lẽ lại là một điều đáng mừng.

Các nhà nghiên cứu cho biết thời gian để Mặt trời xoay hết một vòng quanh trục của nó là 24,5 ngày. Kết quả tìm hiểu nhiệt độ bề mặt, kích thước và thời gian tự xoay quanh mình của 369 ngôi sao tương tự như Mặt trời cho thấy độ biến thiên về độ sáng của chúng trung bình cao gấp 5 lần Mặt trời của chúng ta.
Nhà thiên văn học Timo Reinhold ở Viện Nghiên cứu hệ Mặt trời Max Planck, Đức, tác giả chính của nghiên cứu, cho biết sự biến thiên này là do các điểm đen trên bề Mặt của ngôi sao xoay vào và xoay ra khỏi tầm quan sát.
Mặt trời về cơ bản là một quả bóng hydrogen và helium nóng có kích thước trung bình trong số các ngôi sao và hình thành từ hơn 4,5 tỷ năm trước. Cho đến nay nó đã sống được nửa quãng đời của mình. Đường kính của Mặt trời khoảng 1.390.500km, nhiệt độ bề Mặt khoảng 5.5380C.

Một cơn bão Mặt trời cấp trung bình (M2) và một vụ nổ giải phóng năng lượng vật chất cực quang từ cùng một vùng của Mặt trời.
Nhiệt độ và thời gian tự xoay được cho là những yếu tố chính tạo nên động lực bên trong một ngôi sao để sinh ra từ trường và cuối cùng là số lượng và kích cỡ các điểm làm thay đổi độ sáng.
Các nhà nghiên cứu đã rất bất ngờ khi phát hiện ra những ngôi sao có các thông số rất giống với Mặt trời nhưng lại có độ biến thiên độ sáng gấp 5 lần.
Hoạt động từ tính cao liên quan đến các vết đen Mặt trời có thể dẫn đến các cơn bão Mặt trời, giải phóng năng lượng vật chất cực quang - sự phóng ra một lượng lớn plasma và từ trường từ phần ngoài cùng của bầu khí quyển Mặt trời - và các hiện tượng điện từ khác có thể ảnh hưởng đến Trái đất, ví dụ như làm hỏng các vệ tinh và các cuộc liên lạc và gây nguy hiểm cho các nhà du hành vũ trụ.
Sự đơn điệu của Mặt trời có thể là một điều tốt
Nhà thiên văn học Reinhold nói rằng: “một Mặt trời hoạt động mạnh hơn có thể ảnh hưởng đến niên đại địa chất của Trái đất. Một ngôi sao quá “hoạt bát” chắc chắn sẽ làm biến đổi các điều kiện sống trên một hành tinh, vì thế sống với một ngôi sao tẻ nhạt không phải là điều thiệt thòi".
Các nhà nghiên cứu đã so sánh dữ liệu về các ngôi sao tương tự Mặt trời với các thông tin trong lịch sử hoạt động của Mặt trời.
Những thông tin này bao gồm các số liệu quan sát các điểm đen Mặt trời trong vòng 400 năm qua và dữ liệu về các biến thể của các nguyên tố hóa học trong 9.000 năm dựa trên vòng gỗ và lõi băng do hoạt động Mặt trời tạo ra. Những thông tin này cho thấy Mặt trời trước kia không hề khác mấy so với ngày nay.
Các phát hiện này không nói lên rằng Mặt trời có thể đang trong giai đoạn im ắng và có thể sẽ hoạt động mạnh hơn trong tương lai.
Trái đất sẽ bị huỷ diệt vào năm 2029 hay 2036?
Nhiều nhà nghiên cứu tin rằng một tiểu hành tinh có thể va chạm vào Trái đất vào bất cứ lúc nào. Và các số liệu thống kê cho thấy rằng một thiên thể to cỡ quả bóng đá hoàn toàn có khả năng huỷ diệt sự sống trên trái đất
Trái đất bắt đầu hình thành như thế nào?
Kênh truyền hình National Geographic danh tiếng mới đây đã cho công chiếu một đoạn clip ngắn diễn giải về sự hình thành Trái đất trong vũ trụ.
Khoa học vũ trụ: Thứ tự của 8 (hoặc 9) hành tinh trong Hệ Mặt Trời
Kể từ khi phát hiện ra sao Diêm Vương vào năm 1930, trẻ em đến tuổi đi học sẽ được học về chín hành tinh trong hệ mặt trời của chúng ta.
Khoảng cách từ Trái Đất đến các thiên thể trong hệ Mặt Trời
Nếu chế tạo được tàu vũ trụ di chuyển với vận tốc ánh sáng 1.080 triệu km/h, con người có thể khám phá những hành tinh xa xôi trong hệ Mặt Trời chỉ trong phút chốc.
Ngôi sao còn già hơn vũ trụ
Trong một phát hiện khiến nhiều người ngạc nhiên, ngôi sao già nhất lại có tuổi đời còn lâu hơn cả vũ trụ. Sao HD 140283, hay còn gọi là sao Methuselah, không hề xa lạ với các nhà thiên văn học Trái đất.
Hệ Mặt Trời là gì?
"Hệ Mặt Trời" (Thái Dương Hệ) là "một hệ hành tinh có Mặt Trời ở trung tâm và các thiên thể nằm trong phạm vi lực hấp dẫn của Mặt Trời".


