Vì sao Hoh Xil được mệnh danh là "vùng cấm của con người"?
Nằm trên cao nguyên Tây Tạng, Hoh Xil có độ cao trung bình trên 4.500 mét, với nhiều đỉnh núi cao hơn 6.000 mét. Khí hậu ở đây vô cùng khắc nghiệt, với nhiệt độ trung bình hàng năm chỉ khoảng -5°C, thường xuyên có tuyết rơi và gió lớn.
"Vùng cấm của con người"
Trước hết, tỉnh Thanh Hải, Trung Quốc được mệnh danh là "Hòn ngọc của cao nguyên", và một trong những nơi có phong cảnh đẹp đến choáng ngợp. Theo đó, khu bảo tồn thiên nhiên Hoh Xil cũng được coi là khu bảo tồn động vật hoang dã tự nhiên lớn nhất Trung Quốc và được mệnh danh là "vùng cấm của con người".
Khu bảo tồn thiên nhiên Hoh Xil có tổng diện tích gần 235.000km2 và phân bố ở Châu tự trị Tây Tạng Yushu và Châu tự trị Tây Tạng Goluo ở tỉnh Thanh Hải.

Hoh Xil là khu vực có độ cao trung bình trên 4.000 mét, với những đỉnh núi cao chót vót phủ đầy tuyết trắng, những sông băng lấp lánh và những hồ nước trong xanh. Nơi đây là nơi sinh sống của nhiều loài động vật quý hiếm như linh dương Tây Tạng, bò Tây Tạng, yak hoang dã, báo tuyết,... Hệ sinh thái Hoh Xil đóng vai trò quan trọng trong việc điều hòa khí hậu khu vực, cung cấp nguồn nước cho các con sông lớn và là kho tàng di sản thiên nhiên vô giá.
Xét về độ cao, độ cao của Hoh Xil luôn ở mức trên 4.000 mét, thậm chí là 4.600 mét, ngoài ra còn có hơn 7.000 sông băng tích tụ thành những ngọn núi tuyết cao chót vót.
Vùng đất này cũng rất phong phú về các loài sinh vật. Chỉ tính riêng vùng đất này đã có hơn 2.000 loài thực vật, số lượng động vật hoang dã cũng rất lớn - có 230 loài động vật hoang dã sinh sống ở vùng đất này trong đất liền. Không chỉ vậy, tại đây còn có những vùng đồng cỏ núi cao và vùng đất ngập nước núi cao rộng lớn, thậm chí cả hồ, sông và rừng cao nguyên độc đáo.
Vì tài nguyên động vật hoang dã trên vùng đất này rất phong phú nên vùng đất này khi mới được thành lập đã được chỉ định là môi trường sống quan trọng của động vật hoang dã ở Trung Quốc và là khu vực cấm bất khả xâm phạm.

Tuy sở hữu vẻ đẹp hùng vĩ, Hoh Xil lại là nơi có điều kiện thời tiết vô cùng khắc nghiệt. Khí hậu nơi đây lạnh giá quanh năm, với nhiệt độ trung bình chỉ từ -5°C đến 5°C. Mùa đông kéo dài, tuyết rơi dày đặc và thường xuyên xảy ra bão tuyết dữ dội. Mùa hè ngắn ngủi và mát mẻ, với lượng mưa thấp. Địa hình Hoh Xil cũng vô cùng hiểm trở, với những dốc núi cheo leo, vách đá dựng đứng và những hẻm núi sâu thăm thẳm. Hệ thống sông suối dày đặc, nước chảy xiết và ẩn chứa nhiều nguy hiểm. Thiếu oxy là một trong những thách thức lớn nhất đối với con người khi đặt chân đến Hoh Xil. Càng lên cao, mật độ oxy trong không khí càng thấp, khiến con người dễ bị choáng váng, mất ý thức và thậm chí tử vong.
2. “Vùng cấm của con người” đáng sợ như thế nào?
Là vùng đất được mệnh danh là “vùng cấm của con người”, Hoh Xil đương nhiên có những nét độc đáo riêng. Trước hết, ở vùng đất Hoh Xil, khí hậu thay đổi rất nhanh, khí hậu rất bất ổn và còn có hiện tượng “bốn mùa trong một ngày”.
Điều này cũng là do độ cao của Hoh Xil rất cao, hầu hết các nơi đều trên 4.600 mét, điều này cũng dẫn đến nhiệt độ rất thấp và khí hậu không ổn định.
Vào mùa hè, vì nắng kéo dài hơn, lên tới 7 hoặc 8 tiếng nên nhiệt độ vẫn tương đối cao, nhưng tuyết rơi vào mùa hè cũng là hiện tượng rất phổ biến.
Và vào mùa hè, khi gió nổi lên, nhiệt độ sẽ giảm mạnh và xuất hiện nhiều mùa trong ngày. Điều này khiến con người khó thích nghi và dễ mắc chứng say độ cao. Nếu muốn sống ở Hoh Xil, điều quan trọng nhất là điều chỉnh tâm lý và không bị khí hậu làm phiền. Bằng cách này, cuộc sống của người dân sẽ trở nên dễ dàng hơn.

Do điều kiện khắc nghiệt và hiểm họa rình rập, chính quyền Trung Quốc đã cấm du khách và người dân địa phương tự do đi lại trong khu vực Hoh Xil. Việc di chuyển chỉ được phép thực hiện với sự cho phép đặc biệt và sự hỗ trợ của các hướng dẫn viên dày dặn kinh nghiệm. Tuy nhiên, Hoh Xil vẫn đang phải đối mặt với những nguy cơ tiềm ẩn từ các hoạt động của con người. Nhu cầu khai thác khoáng sản, săn bắn trái phép và chăn thả gia súc đang dần xâm lấn vào khu vực này, đe dọa đến hệ sinh thái và môi trường sống của các loài động vật quý hiếm.
Một điểm nữa là tình trạng thiếu oxy ở Hoh Xil rất nghiêm trọng. Khi đến vùng đất này, bạn sẽ dễ bị chóng mặt. Ngoài ra, do môi trường địa phương tương đối xa xôi nên không có điều kiện sống cơ bản.
Đồng thời, trên vùng đất này có rất nhiều loài động vật hoang dã cũng là mối đe dọa rất lớn đối với con người. Đầu tiên là sói hoang. Có những nhóm sói hoang ở Hoh Xil. Chúng có sức tấn công rất mạnh và rất kiên nhẫn. Một khi đã nhắm vào con mồi, chúng sẽ không bao giờ dễ dàng bỏ cuộc.
Một mối đe dọa khác là gấu nâu là loài động vật rất hung dữ. Kích thước của chúng rất lớn. Không có loài động vật nào có thể chống lại được sức tấn công của chúng trên vùng đất này. Một khi bị gấu nâu phát hiện thì gần như không có khả năng sống sót.
Vì sao loài chồn chỉ nặng vài cân lại có thể săn được lợn rừng nặng 250kg?
Cách đây không lâu, một tin tức chấn động đã khiến giới nghiên cứu sinh vật học xôn xao: 4 con chồn họng vàng đã săn thành công một con lợn rừng nặng 250kg!
Tại sao linh dương Gerenuk có thể sống mà cả đời không cần uồng nước?
Linh dương Gerenuk là một loài sinh sống ở châu Phi và chúng có thể sống thoải mái mà không cần uống nước trong suốt cuộc đời của mình.
Tại sao tàu thăm dò của con người không thể hạ cánh trên sao Mộc?
Kích thước khổng lồ và điều kiện khí hậu bí ẩn của sao Mộc đã khiến các nhà thám hiểm không gian tràn đầy mong muốn khám phá nó một cách sâu sắc.
Tại sao khỉ đột ăn chay và không tập thể dục vẫn có thể duy trì cơ bắp trên khắp cơ thể, còn con người thì không?
Khỉ đột và con người đều là những động vật có vú, nhưng chúng có những điểm khác biệt đáng kể về thể chất đối với chúng ta. Một trong những điểm khác biệt nổi bật nhất là khả năng duy trì cơ bắp.
Vì sao ngôi nhà cổ được xây dựng hơn 100 năm trên đầm lầy nhưng không hề bị sụt lún?
Trải qua hơn trăm năm, rốt cuộc dựa trên những kỹ thuật nào mà ngôi nhà vẫn hoàn toàn được nguyên vẹn, thậm chí không hề xuất dấu tích của sự sụt lún hay mài mòn của thời gian?
Tại sao máu người lại có màu xanh lục khi xuống dưới đại dương sâu thẳm?
Thực chất, con người không cần phải xuống quá sâu dưới đáy đại dương trước khi máu chuyển sang màu xanh.


